Top 16 # Xem Nhiều Nhất Ca Sĩ Cải Lương Vương Cảnh / 2023 Mới Nhất 12/2022 # Top Like | Nhahangchacangon.com

Nghệ Sĩ Vương Cảnh: Ba Chìm, Bảy Nổi Với Cải Lương / 2023

Tuổi thơ anh có nhiều tủi phận. Đi tu từ nhỏ, đến năm 13 tuổi, anh xin sư thầy thôi tu về đi làm mướn nuôi mẹ. Anh đã trải qua tuổi thơ ấu cơ cực, làm mướn đủ nghề từ hái cóc, hái xoài cho đến cắt lúa mướn.

27 tết năm ấy, anh làm được 18 giạ lúa, bèn ghé Sa Đéc bán tám giạ, còn 10 giạ đem về nhà để hai mẹ con có cái tết vui. 28-29 tết, bạn bè rủ đi cắt được thêm hai giạ lúa. Tối 30 về nhà, mẹ khóc cho biết nhà bị trộm vơ vét sạch, cũng may anh vừa có hai giạ lúa. Đêm 30 tết, chợ không còn bán quần áo, anh đành ở nhà nằm co ro đón giao thừa. Sáng mùng 1 bạn bè cắt lúa sang rủ đi chơi, anh mặc cảm không đi. Bạn bè năn nỉ quá, anh đành chiều bạn nhưng phải mặc áo quần miếng vá đùm vá chụp. Ra đường, mọi người nhìn anh lắc đầu.

Chân dung nghệ sĩ Vương Cảnh. Ảnh: T.KHANH

Tình cảnh của anh chẳng khác gì hai câu thơ của Chế Lan Viên: “Có một người nghèo không biết tết, Mang lì chiếc áo độ xuân tàn…”. Thậm chí khi đến rạp xem phim Bạch Tuyết và bảy chú lùn, bảo vệ còn đuổi anh ra ngoài vì nghĩ anh đi ăn trộm.

Theo nghề bằng đam mê

Nghệ sĩ Vương Cảnh đến với nghệ thuật cải lương bằng đam mê. Hễ nằm ngủ là anh hát, hát theo những giọng ca mà anh đã nghe, đã xem và đã thấy. Tuy không có thầy dạy nhưng anh cứ thích hát. Lớn lên, anh được ông thầy Mười Tĩnh nhà có cây đàn kìm chỉ dạy. Tuy đã học được nhiều bài hát nhưng anh phải đi làm mướn nuôi mẹ.

Trong lúc đi chơi ở ấp Phước Định, anh gặp ông thầy Bảy đàn cò (còn gọi là Bảy cò chim). Ngẫu hứng, anh cất tiếng hát nhưng bị ông Bảy đàn cò mắng: “Mày về ăn tám giạ lúa cũng không ca được!”. Nghe vậy, anh buồn vô hạn. Anh mặc cảm và tự ái với nhóm bạn tài tử gồm Hoàng Dân, Hoàng Thông, Hoàng Thiệp, Hoàng Ẩn, nhất là với bà con đang xem cúng đình. “Từ lời nói của bác Bảy, tôi đã dày công học trong ba nam sáu bắc. Khi gặp lại thầy Bảy đàn cò, ông gảy đàn không nói, chỉ gật gật đầu. Tôi tự tin hơn. Lúc nhỏ ai mướn gì tôi cũng làm từ chài lưới, lặn sông, tát cá, tát mương, cày ruộng, mùa làm khoai mỡ cũng làm… nhưng lại mê hát. Leo cây tôi hát, hái sầu riêng tôi cũng hát. Tôi mê hát mà mẹ không cho đi” – nghệ sĩ Vương Cảnh tâm sự.

Nghệ sĩ Vương Cảnh đổi áo vest cho khán giả. Ảnh: T.KHANH

Khi hai tỉnh Trà Vinh và Vĩnh Long sáp nhập thành Vĩnh Trà, chàng trai mê cải lương cùng người bạn Hoàng Diệu quyết định đeo đuổi nghiệp cải lương. Anh xin về đoàn cải lương Cửu Long. Ngoài giọng hát, anh chẳng có gì mang theo ngoài hai bộ đồ cũ nhèm. Được ông trưởng đoàn cho cái áo thun, anh trân trọng và gìn giữ cận thận vì thời đó áo thun rất quý. Anh vừa làm tiền đài, hậu đài, vừa làm cả quân sĩ. Bị sai vặt từ lau chà nhà vệ sinh đến giặt áo quần cho kép chánh nhưng vì đam mê được lên sân khấu nên anh nhẫn nhục chịu đựng.

Dịp may, vợ của hề Thanh Hồng sanh nên ông phải nghỉ hai tháng. Không có ai hát hài, trưởng đoàn hỏi nên anh nhận hát. Sau đó, kép độc bệnh nghỉ, anh thay làm kép độc với vở tuồng đầu tiên là Mai An Tiêm, khi đó anh mới 20 tuổi mà phải hóa trang thành 70 tuổi. Từ quân sĩ, anh hát hài lên kép chánh. Chẳng may trong một đêm diễn, anh bị người bạn diễn chém gãy mũi (ba khớp, phải may ba mũi) trong vở Tình yêu và đại nghĩa do chính ông trưởng đoàn Trần Mộng là soạn giả.

Vương Cảnh vừa hát vừa quyên tiền tại chỗ làm từ thiện. Ảnh: T.KHANH

Cúng gà đổi nghệ danh

Bị tai nạn nghề nghiệp nhưng lại không được trả lương, anh cũng suy nghĩ hoài. Nhận thấy nghệ danh Châu Sơn Hùng hát mấy đoàn huyện, hát kiểu ca bậy, tự biên tự diễn bị chê hoài nên anh đổi thành Sơn Hùng. Khán giả lại chửi: “Sơn phét chứ Sơn Hùng gì?”. Buồn, anh lại mua gà cúng, đổi tên là Giang Hùng nhưng cũng lại bị khán giả la hét: “Gian manh chứ Giang Hùng gì?”. Anh lại về đoàn cải lương Phù Sa của ông bầu Hữu Lợi và đổi nghệ danh thành Vương Hùng. Khi sang đoàn cải lương Tiền Giang, anh đổi thành Vương Cảnh.

Nói về nghệ danh Vương Cảnh, anh cho biết: “Sau đêm hát với nghệ danh mới Vương Cảnh, sáng ra tôi đi lang thang gặp được một cụ bà. Cụ bảo cho gặp trưởng đoàn, tôi hỏi cụ gặp có chuyện gì. Bà bảo nghệ sĩ Vương Cảnh trẻ, đẹp trai nhưng hát dở quá, phải bảo ông bầu đổi chứ không tụi tui quyết không xem nữa. Tôi đâm buồn nhưng vì hết tiền mua gà cúng đổi tên nên để vậy. Nhiều người lầm tưởng cho rằng vì tôi dựa tiếng hai giọng ca Minh Cảnh và Minh Vương đang lên nên ghép lấy nghệ danh. Nghĩ cũng buồn!”.

Thế mà nhờ nghệ danh Vương Cảnh, anh được ký nhiều hợp đồng. Lúc ấy, cả thành phố có 13 đoàn thì nghệ sĩ Vương Cảnh đã hát bảy đoàn. Lần hát ba ngày tết tại Gò Dầu, thù lao anh nhận được đựng cả cặp tiền.

Nghệ sĩ Vương Cảnh đang tập tuồng tại nhà. Ảnh: T.KHANH

Vương Cảnh thường xuất hiện trong các chương trình từ thiện của chùa Nghệ Sĩ. Anh dành toàn bộ số tiền để tặng các nghệ sĩ nghèo, bệnh tật đang cần sự giúp đỡ. Trong một lần bốc thăm may mắn, anh trúng một hạt kim cương 4,2 ly, anh đem đấu giá tặng quỹ hỗ trợ nghệ sĩ nghèo của báo Sân Khấu chúng tôi “Tôi nghĩ mà thương cuộc đời của những người nghèo cùng cảnh ngộ như tôi ngày xưa – tết không có quần áo mới mặc”- nghệ sĩ Vương Cảnh xúc động. Kỷ niệm vui với anh là một chuyến đi diễn ở tỉnh. Khi đó, một cụ già trông anh mặc áo vest màu vàng đẹp quá nên cứ xuýt xoa. Anh liền cởi đổi áo nông dân. “Về nhà, thấy vợ ngạc nhiên về cách ăn mặc, tôi kể lại chuyện đổi áo, vợ cười” – nghệ sĩ Vương Cảnh nói.

Vương Cảnh sinh năm 1960, tuổi Canh Tý, mạng Bích thượng thổ. Nhiều người bảo anh sinh nhằm mùa đông nên đời có hơi vất vả, lao đao. Bạn bè có thơ vui rằng: Còn gì đâu nữa để hơn thua/ Xuống tóc hai phen trước cổng chùa/ Nằm ngủ nhớ hoài đời hát xướng/ Khi thì làm tướng, lúc làm vua.

Không chỉ diễn cải lương, Vương Cảnh còn tham gia đóng phim. Tình yêu tốc độ (đạo diễn Xuân Cường) là bộ phim đầu tiên anh tham gia cùng diễn viên hoa hậu Kim Khánh, Diễm Hương, Hoàng Phúc, Võ Đức, Việt Anh… Trong Tiếng khóc dậy thì, anh vào vai giám đốc. Hiện anh đang quay bộ phim màn ảnh rộng Chuyện tình của anh (đạo diễn Võ Hữu Phước), khởi chiếu vào tháng 12-2011. Vợ, con của nghệ sĩ Vương Cảnh cũng là ca sĩ, diễn viên.

Nghệ sĩ Vương Cảnh tên thật là Nguyễn Sơn Hùng. Anh từng đoạt huy chương Vàng toàn quốc năm 1990 trong vở Tình không biên giới của đoàn cải lương Trung Hiếu (Bộ Công an), nhận bằng khen của Bộ Công an năm 1990. Anh đứng hạng bảy trong số 15 giọng ca được tuyển chọn Giải thưởng Trần Hữu Trang năm 1991.

NGUYỄN TÝ – THOẠI KHANH

(Nguyệt san Pháp Luật chúng tôi số 174)

Nghệ Sĩ Cải Lương Minh Cảnh: “Cuộc Sống Xứ Người, Đôi Lúc Cô Đơn Lắm” / 2023

Minh Cảnh được biết đến là một trong những nam nghệ sĩ kỳ cựu của nghệ thuật cải lương với chất giọng đặc biệt, sánh ngang tầm với những cái tên danh tiếng như: Hữu Phước, Hùng Cường, Minh Vương… Đặc biệt, con đường nổi tiếng của Minh Cảnh như một sự sắp đặt của số mệnh bởi chỉ sau 1 đêm bước lên sân khấu ông đã trở thành ngôi sao mới của đoàn Kim Chung.

Minh Cảnh cũng là nghệ sĩ sáng tạo ra lối ca hơi dài và đưa hò Huế vào trong các bài vọng cổ. Sự nghiệp của Minh Cảnh gắn liền với nhiều sáng tác của soạn giả Viễn Châu, một cây bút kỳ cựu của cải lương Việt Nam.

Bước sang tuổi 80, bụi thời gian đã hằn in lên vẻ ngoài của Minh Cảnh, duy chỉ có giọng hát vẫn còn đủ thách thức mọi sương gió. Gần 60 năm theo nghiệp ca hát, từng đi qua những đỉnh danh vọng cao nhất, Minh Cảnh nghĩ về hào quang, sự nổi tiếng như gió thoảng, mây bay, là chuyện của trời, của số mệnh. Ở tuổi xế chiều, Minh Cảnh chuẩn bị cho đời mình những suy nghĩ lạc quan nhất, nhưng rồi có lúc những giọt nước cũng chực trào khi nghĩ về một quá khứ vàng son.

Tôi là đứa trẻ sống trên đống rác * Theo nghề khá muộn so với nghệ sĩ cùng thời nhưng nổi danh chỉ sau 1 đêm bước lên sân khấu, cú chuyển mình này theo ông do may mắn hay thực tài?

– Tôi đi hát từ năm 22 tuổi, khá muộn. Nhưng sống ở đời, việc gì đến sẽ đến, nếu chưa đến mà cưỡng cầu cũng không được. Gia đình tôi ngày đó thuộc thành phần thứ ba trong xã hội, ngày chỉ lo cơm 2 bữa là quá đủ rồi chứ đâu dám mơ mộng xa xôi nữa.

Nhưng tôi thích nghi khá nhanh với sự nổi tiếng. Dường như đó là phước phần ơn trên đã ban. Tài năng và sự may mắn là song song, cùng một lượt, một thể. Nếu không có cơ hội tốt, tôi chẳng thể nào phô diễn tài năng. Nhưng nếu tài năng không có, không đủ thì dẫu có cơ hội tốt thì chẳng ai sử dụng được.

* Là kép chánh nhưng lại bị nhận xét không có ngoại hình của loại vai này. Ông đã bao giờ chạnh lòng?

– Tôi chưa bước ra sân khấu, người dẫn chỉ mới giới thiệu Minh Cảnh thì khán giả đã vỗ tay rồi. Vì thế, chẳng có lý do gì để tôi buồn lòng hay than trách cả. Trong nghiệp này nếu thanh, sắc, tướng mạo mà cùng tồn tại trong một con người thì quả thật toàn hảo. Nhưng yếu tố quan trọng nhất vẫn là giọng ca.

Tôi xin lỗi khi phải đề cập đến người đã khuất là anh Hữu Phước, người được xem là đại danh ca với cải lương, cũng là thần tượng của tôi. Nếu nhìn hình ảnh của anh ấy tôi chắc chắn mọi người sẽ tìm được câu trả lời được thanh, sắc có tầm quan trọng ra sao.

* Giọng của ông trong, vang xa nhưng lại da diết nỗi buồn mênh mông. Đây là sự tự nhiên hay góp nhặt từ bao nỗi nhọc nhằn trong cuộc đời mà hình thành nên?

– Chính tôi bây giờ khi nghe lại những bài ca ngày xưa tôi ca thì còn xúc động, huống gì đến khán giả. Sinh ra, tôi là con nhà nghèo, là đứa trẻ sống trên đống rác, phải đi lượm từng đôi guốc, từng món đồ bể, vành thúng rách… Cuộc sống ấu thời không như mình mong muốn đã là một nỗi buồn nằm sẵn trong tim.

Ngày nổi danh, tôi luôn mong sự giàu có để mang lại an lành cho cha mẹ tôi vì lúc đó gia đình quá nghèo khổ. Cha mẹ tôi làm tất bật từ sáng đến 1, 2h sáng hôm sau mới trở về. Nhìn cảnh đó tôi luôn đau lòng.

Có lẽ cộng hưởng những điều này, giọng ca của tôi chất chứa những nỗi buồn mênh mang. Những người có tâm sự buồn khi nghe tôi hát, họ dễ đồng cảm hơn. Vì thế, người nữ đứng chung sân khấu với tôi, kết hợp vừa ý, vừa lòng chính là Mỹ Châu – giọng ca cũng có nỗi buồn uất nghẹn.

Video clip nghệ sĩ Minh Cảnh chia sẻ về nghề, ngẫm về quá khứ: Rất nhiều nước mắt đã rơi cho quá khứ * Tuổi xế chiều cũng là lúc người nghệ sĩ nếm những trái đắng của nghề, ở đó có sự cô đơn, sự lãng quên của khán giả… Có giọt nước mắt nào đã rơi cho quá khứ hay chưa, thưa ông?

– Không phải một mà rất nhiều nước mắt đã rơi cho quá khứ. Tôi khóc vì tủi thân. Tôi khóc vì mừng vui. Tôi khóc cho những ai đã từng sống trong hoàn cảnh như mình. Những giọt nước mắt ấy buồn, vui lẫn lộn, xen lẫn những sự tủi nhục. Nhưng tôi phải tạ ơn trên vì đến hiện tại vẫn chưa rơi vào những ngày như thế.

Bây giờ bên đất Mỹ tôi vẫn được khán, thính giả trân trọng. Khi đến tham dự một buổi tiệc sinh nhật thì chủ nhà ít nhất phải bỏ phong bì cho tôi 500 USD. Đồng thời khi tôi biểu diễn, khán thính giả đều thưởng cho tôi từ 100 USD trở lên. Cho nên, ở tuổi này tôi vẫn sống được với nghề. Vả lại ở Mỹ, tôi cũng có nhận dạy học trò nên có thêm thu nhập.

* Mỗi người nghệ sĩ có một vai diễn mà chính họ thấy cuộc đời mình trong đó. Ông đã tìm được tấm gương phản chiếu đó hay chưa?

– Cuộc đời và con người tôi nằm trọn trong vai Bách Kiếm Vương Hồ Vũ, vở Mùa thu trên Bạch Mã Sơn của soạn giả Yên Lang. Thứ nhất, nếu yêu mà cho nhau toàn trái ngọt thì đó là lẽ thường của nhân thế rồi. Yêu trong tâm hồn cao thượng, yêu mà hy sinh cho người mình yêu, nếu không lấy được mình thì ít nhất họ cũng tìm được một người khác yêu thương họ, và chúng ta hoàn toàn hoan hỉ nnhư thế mới là yêu.

Thứ hai, về khía cạnh đời, dù là người tài năng, nếu dừng lại ở một nơi nào đó mở lò luyện võ thì có lẽ Bách Kiếm Vương Hồ Vũ đã có một cuộc sống huy hoàng. Nhưng không, anh ta một mình một bóng đi khắp nơi, xông pha tương tự cuộc đời nghệ sĩ của chúng tôi. Ngày còn nhỏ, tôi có suy nghĩ rằng nếu muốn được đi đây đi đó trong khi gia cảnh nghèo khó thì cách tốt nhất là trở thành nghệ sĩ, được đi chơi mà còn kiếm tiền nuôi cha mẹ, nuôi gia đình. Tôi không muốn điều gì ràng buộc cuộc sống mình cả. Đói thì ăn, khát thì uống, có tiền ngủ nhà trọ, không tiền ngủ gầm cầu, có tiền thì ăn sang trọng, không tiền thì mua bánh bao ngồi gầm cầu mà ăn. Đó là khí phách của người anh hùng.

Thứ ba, đó là việc đem tài nghệ của mình để cứu giúp những người yếu đuối. Đây là những việc hợp lòng người, đúng ý trời.

Video clip nghệ sĩ Minh Cảnh chia sẻ về vai diễn gắn với cuộc đời ông: Sẽ không diễn ra thảm cảnh bi ai với cải lương * Mấy năm gần đây, người ta nói nhiều về “cái chết” của cải lương. Riêng ông nghĩ gì?

– Tôi khẳng định nền văn học nghệ thuật cổ truyền của nước Việt ta không bao giờ chết, nhưng chắc chắn bị ảnh hưởng bởi thời cuộc. Nếu như ngày xưa, cải lương phát triển hưng thịnh ở mức 100% thì nay chỉ còn lại khoảng trên trung bình. Tôi mong mọi người an tâm rằng sẽ không diễn ra những thảm cảnh bi ai đối với cải lương.

Những luồng dư luận để phân tích vì sao cải lương xuống dốc trong thời gian qua đều đúng cả. Mọi ngành nghề, sự bền bỉ xuất phát từ chất lượng sản phẩm đó có sử dụng được lâu dài hay không cộng với yếu tố mỹ thuật nữa.

* Cải lương được mang lên các gameshow, được xem như một cách để bảo tồn, để phát huy giá trị. Nhưng bản chất của loại hình sân khấu này vốn dĩ tồn tại khi khán giả mua vé đến xem. Ông nghĩ gì về trường hợp này?

– Những tổ chức, cuộc thi hiện tại tôi hoan nghênh. Đây là cơ hội để người yêu mến cải lương được bộc lộ tài năng của mình. Nhưng tôi chỉ mong rằng những người có tài, có sở thích nên có lựa chọn chín chắn, đừng nghiêng bên này, ngả bên kia. Một vài lần tôi thoáng nghe trên truyền hình có nhiều giọng ca của các em sau này thực sự có thực lực. Nhưng các em phải có thời gian trui rèn, tập luyện thêm. Có giọng ca tốt như một thân gỗ quý nhưng khúc gỗ đó có được đặt ở cung vàng của vua hay không còn tuỳ thuộc vào người đục đẽo có nên hình rồng, hình phượng hay không?

* Nhận đào tạo học trò để cải lương còn được tiếp nối, nhưng đã có trường hợp nào ông nói lời từ chối hay chưa?

– Với tôi tiên học lễ, hậu truyền nghề. Đặc biệt, tôi dạy học trò mình bằng những bài ca do tôi viết nên mà nội dung chủ yếu về chữ lễ. Khi học viên đến, tôi hỏi họ vì sao đi học nghề hát. Nhiều người bảo học vì thích. Tôi liền phải giải thích rõ với họ rằng thích để hiểu biết hay thích để nổi tiếng.

Có người bảo thích được nhiều người biết đến nhưng tôi đành nói thẳng với giọng ca như thế thì chớ nên đeo đuổi nghề này. Nếu không nói thật để họ cứ ôm mộng thì chính tôi là người có tội. Thứ nhất, chớ để người ta hiểu lầm rằng mình câu thời gian để họ đến học là vì mình cần tiền, điều này rất xấu. Thứ hai, đừng để người ta mất đi tương lai, sự nghiệp của họ.

* Vào năm 2013, con trai bị sát hại nhưng ông không thể trở về vì lý do sức khoẻ. Điều này có khiến ông day dứt trong 5 năm qua?

– Tôi đã am tường được lẽ sống, chết ở đời. Có cuộc vui nào mà không tàn, hợp rồi tan, đây là lẽ thường của sự thế. Tuy nhiên, làm sao tránh được nỗi buồn khi con mình qua đời mà mình không có mặt. Nhưng nỗi buồn này cũng không phải khiến tôi phải than trời, trách đất, kêu khóc thảm thương. Tôi mong ở thế giới bên kia con trai mình được ơn trên cứu độ để được về nơi cực lạc.

* Nhưng anh Sơn (người con trai bị sát hại của NS Minh Cảnh – PV) là người nối nghiệp duy nhất, trong khi ông lại sắp trăm năm tuổi già. Rồi một lúc nào đó cái tên Minh Cảnh chỉ còn dư âm…

– Ai có sự nghiệp to lớn cũng mong muốn con, cháu nối nghiệp để tên tuổi đừng mất đi nhưng riêng tôi thì mọi sự đều vô thường. Phước phần cho đến đâu, chúng ta hưởng đến đó. Nếu đã không tạo được hoặc đã hết mà cố cầu cạnh thì cũng chẳng có được. Tôi không có gì phải lo lắng cả.

Dây chùng thì khó đứt * Cuộc sống bao nhiêu năm định cư ở Mỹ của ông như thế nào?

– Những năm đầu tôi sang Mỹ cuộc sống khá thoải mái do điều kiện kinh tế lúc đó còn ổn định. Sự tiếp tế về tiền bạc được rộng rãi. Tuy nhiên, khoảng năm thứ 5, năm thứ 7 trở đi thì cuộc sống bắt đầu khó khăn hơn, mọi thứ dần eo hẹp lại. Có một khoảng thời gian khoảng 7 năm khi bệnh tim của tôi được phát hiện cho đến khi giải phẫu thì phụ thuộc hoàn toàn vào sự chăm lo của vợ. Chúng tôi kết hôn đã được hơn chục năm.

Một ngày ở Mỹ, tôi thức dậy được bà xã chuẩn bị cho sữa và cháo. Sau đó, tôi xem các băng đĩa về Phật pháp, sáng tác các bài ca mới khi có cảm hứng. Bà xã tưới cây, ra vườn hoặc làm các công việc nhà khác. Trong khuôn viên nhà tôi, bà xã vẫn trồng rau trái đậm chất Việt Nam, mỗi thứ một ít. Còn tôi thì không hề biết những công việc này, tôi chỉ biết đi hát mà thôi. Việc gia đình tôi cũng không thạo. Vợ tôi hoàn toàn hiểu nên không phàn nàn.

* Là người thoả chí tang bồng nhưng lại bất ngờ lệ thuộc vào vợ, điều này đôi lúc có lẽ chẳng dễ chịu chút nào…

– Tôi là người có lòng tự trọng lớn. Đàn ông mà sống dưới chéo áo của đàn bà thì đúng là sự tủi nhục. Nhưng tôi may mắn vì vợ tôi rất thương yêu, hết lòng, tận tâm chăm lo cho tôi từng chút một. Cô ấy cũng là người giúp đỡ cho tôi hoàn thành hết các thủ tục để có thể ở lại đất Mỹ và sống trọn tình, trọn nghĩa. Đó là điều đáng quý. Ông bà mình đã dạy vợ chồng là chữ tình chữ nghĩa, nhưng chữ tình lúc nào cũng nhẹ hơn chữ nghĩa cả. Chữ nghĩa là khi chúng ta đau ốm thì có người sẵn sàng hy sinh, chăm sóc… còn chữ tình vốn dĩ chỉ là cảm xúc yêu đương nam nữ nên nó cạn lắm.

* Một cuộc hôn nhân khi đã đi qua nửa con dốc của cuộc đời có khác nhiều so với thời trẻ hay không, thưa ông?

– Tuổi trẻ thì bồng bột, sôi nổi hơn, không suy cùng, nghĩ tận. Còn khi đã đi qua hơn nửa đời người, chúng tôi có nhiều kinh nghiệm, suy nghĩ kỹ càng hơn trong mọi việc, không còn vội vã. Nhưng tôi nghĩ rằng dù tình trẻ hay già thì quan trọng nhất vợ chồng phải biết yêu thương, chiều chuộng, vỗ về nhau trong lúc tủi hờn, giận tức.

Nếu vợ chồng khi có chuyện mà cứ đôi chối với nhau thì chẳng hay chút nào. Dây chùng thì khó mà dây căng thì dễ đứt, ông bà mình nói chẳng có sai.

Video clip nghệ sĩ Minh Cảnh chia sẻ về cuộc sống trên đất Mỹ: * Hạnh phúc giờ đây được ông định nghĩa như thế nào?

– Là vợ chồng phải thực sự yêu nhau, hiểu nhau và lo vun vén, xây đắp, khoan hồng, độ lượng cho nhau. Có như thế thì mới bền bỉ bên nhau cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay. Có đôi khi vợ tôi cũng hỏi: “Anh là nghệ sĩ, nhiều vợ, nhiều người yêu thì có bao giờ anh còn nhớ về họ hay không, rồi tính sao?”.

Ở đời con người có nhân, có nghĩa thì phải sống và cư xử với nhau sao cho phải đạo. Từng đến với nhau, từng bên cạnh nhau thì đều có những điều tốt đẹp, mà đã là tốt đẹp thì chẳng ai dại đem vứt bỏ bao giờ. Tôi vẫn nhớ, vẫn quý trọng những người cũ nhưng giờ đây tôi đã có gia đình, đã có bà xã bên cạnh thì mọi việc cũng nên dừng lại ở một chừng mực nào đó.

* Trong những ngày tại đất khách quê người, đã bao giờ nỗi nhớ quê hương thôi thúc ông trở về?

– Cuộc sống ở Mỹ đôi lúc cũng cô đơn lắm. Hiện tại, các con của tôi cũng ở Mỹ nhưng khác tiểu bang. Nếu đi máy bay, các con phải mất 3, 4 tiếng còn đi xe hơi phải mất cả ngày nên chủ yếu chúng tôi vẫn liên lạc qua điện thoại. Nhớ thì có nhớ nhưng đành chịu thôi.

Tôi cũng từng nghĩ về chuyện trở về Việt Nam nhưng chưa phải lúc thực sự cần thiết. Nếu mình biết sống thì ở nơi nào sống cũng được. Vả lại, hiện tại tôi đang có hợp đồng giảng dạy với các học trò. Khi bổn phận được hoàn thành thì chuyện ở Mỹ hay về Việt Nam sẽ thoải mái hơn. Trên mọi sân khấu mà tôi từng đứng, ở nơi đâu tôi cũng giới thiệu mình là người Việt Nam.

* Xin cảm ơn ông!

Tiểu Sử Ca Sĩ Hiền Hồ / 2023

Con đường sự nghiệp âm nhạc

Hiền Hồ sinh ra trong một gia đình nghèo khó ở nông thôn và là người con thứ 5 trong 6 anh chị em. Ba chị mất từ sớm, hoàn cảnh gia đình khó khăn nên anh chị em thì tản đi làm ăn tứ xứ, Hiền Hồ cũng đã sớm tự lập và quyết định con đường ca hát là điều mà Hiền Hồ theo đuổi sau này.

Sinh ra trong một gia đình nghèo nên từ khi mới 15 tuổi Hiền Hồ đã sống tự lập. Sau khi học xong chương trình trung học cơ sở Hiền Hồ quyết định không học lớp 10 ở trường làng mà chuyển lên học ở trường trung cấp văn hoá nghệ thuật ở thành phố Buôn Mê Thuột. Tại đây, cứ ban ngày chị làm việc ở phòng trà, tối đi học văn hóa; nhờ vào môi trường này mà chị càng đam mê âm nhạc hơn và khơi dậy trong chị niềm yêu thích “tự dưng có” với âm nhạc.

Hiền Hồ là cái tên được hầu hết các khán giả đặc biệt là những khán giả trẻ tuổi biết đến với vai trò là một ca sĩ từ chương trình The voice 2017. Hiền Hồ đặc biệt gây ấn tượng với khán giả truyền hình cũng như các vị ban giám khảo bởi chất giọng mạnh mẽ đầy nội lực của mình. Bên cạnh đó, Hiền Hồ được nhiều người yêu mến bởi style đầy phong cách cùng với khuôn mặt xinh xắn, dễ thương của mình. Cô được khán giả ví như là một cô nàng búp bê.

Trước khi đến với cuộc thi The voice, Hiền Hồ từng tham gia cuộc thi “Tiếng hát truyền hình 2015”, và “Nhân tố bí ẩn 2016”. Sau khi tham gia vào cuộc thi tiếng hát truyền hình, Hiền Hồ đã nộp hồ sơ để vào học tại Nhạc viện Thành phố Hồ Chí Minh.

Không chỉ ca hát, Hiền Hồ còn có niềm đam mê với thời trang cô luôn tạo ấn tượng với phong cách thời trang hiện đại của mình cùng với gương mặt sắc nét, thần thái tốt vóc dáng nhỏ nhắn Hiền Hồ thực sự khiến người ta bị thu hút.

Hiện nay, Hiền Hồ đang cố gắng hết sức mình để có thể khẳng định cá tính và tên tuổi trên cuộc đường âm nhạc mà chị đang theo đuổi.

3. Các album và giải thưởng

Các album đã phát hành:

Hôn (Single) (2017)

Chạy Đi Thôi (Single) (2017)

Em Ngày Xưa Khác Rồi (Single) (2017)

Giải thưởng

Đề cử Giải Làn Sóng Xanh cho Gương mặt phát hiện

Đề cử Giải Làn Sóng Xanh cho Gương mặt mới xuất sắc

4. Hiền hồ phẫu thuật thẩm mỹ?

Hiền Hồ không chỉ nổi lên sau chương trình The Voice 2017 nhờ ngoại hình xinh đẹp, đáng yêu cùng giọng hát chuyên nghiệp mà cô còn gây được sự chú ý khi vướng nghi án hẹn hò cùng Soobin Hoàng Sơn. Tuy nhiên ngoài lùm xùm tình cảm, Hiền Hồ còn dính nghi án phẫu thuật thẩm mỹ vì liên tục lộ những hình ảnh khác lạ so với hiện tại.

Ở The Vocie 2017, Hiền Hồ thuộc đội của ca sĩ Tóc Tiên, cô được mọi người gọi bằng biệt danh trìu mến “búp bê” cũng bởi vẻ ngoài dễ thương nhưng không kém phần cá tính đi kèm với gu thời trang phong phú đa dạng. Thật bất ngờ, nhan sắc trước đây của Hiền Hồ khác hoàn toàn so với hình ảnh “hoàn hảo” tại The Voice 2017. Không còn gương mặt V-line, sống mũi cao dọc dừa, dường như cô gái mặt tròn, mũi tẹt trước kia phải chăng đã sử dụng dao kéo để được lột xác?

5. Scandal hẹn hò với Soobin Hoàng Sơn

Khi những hình ảnh thân mật đi xem phim của cả được đăng tải, bản thân cặp đôi cũng gặp bối rối và không biết phải ứng xử thế nào để công chúng không hiểu lầm họ dùng chuyện tình cảm để PR cho nhau. “Việc thống nhất cùng im lặng là để bảo vệ cho nhau, cũng như cuộc sống riêng tư và công việc của cả hai”, Soobin Hoàng Sơn nói thêm.

Về phía Hiền Hồ, cô cho biết khá sốc trước phản ứng của khán giả. Người đẹp cũng cho rằng chính những phản ứng tiêu cực của nhiều fan cuồng là một trong những nguyên do chính tạo áp lực khiến tình yêu của cả hai tan vỡ.

“Nhiều khán giả khủng bố Hiền, dọa giết… khiến Hiền suy sụp, khủng hoảng rất nhiều. Dù đúng dù sai, dù có hay không có, người chịu thiệt thòi nhất trong chuyện này chính là người con gái”, nữ ca sĩ buồn bã. Cô cũng cho biết không ai đứng ra bảo vệ mình và một mình phải vượt qua mọi thứ.

6. Hiền Hồ là bản sao của Miu Lê, Tóc Tiên và Angela Phương Trinh

“Bản sao của Miu Lê” có lẽ là điều mà nhiều người hay dùng để nói về Hiền Hồ. Thật ra, không chỉ bị so sánh với Miu Lê mà giọng hát đến từ Buôn Mê Thuột còn hay bị nhìn nhầm là Tóc Tiên, Trà My Idol và cả Angela Phương Trinh.

“Được so sánh với người nổi tiếng mà toàn những người đẹp thì cũng thích lắm, nhưng hy vọng sắp tới ở The Voice, mọi người có thể nhìn em và biết đó là Hiền Hồ”, Hiền Hồ vui vẻ nói.

Với những ai đã theo dõi giọng ca cá tính này từ trước sẽ ngạc nhiên với màn lột xác từ gương mặt đến gu thời trang của Hiền Hồ. Nhiều người còn đặt nghi vấn cô đã từng đụng đến dao kéo để sở hữu ngoại hình xinh đẹp như hiện tại. “Em hoàn toàn chưa từng phẫu thuật thẫm mỹ. Em chỉ niềng và tẩy trắng răng. Em nghĩ do mình đã tìm được lối trang điểm phù hợp hơn”, Hiền Hồ giải thích.

Truyện Quỷ Vương Phi, Bổn Vương Hận Ngươi! / 2023

Mộ Dung Nguyệt kiêu sa ngồi xuống ghế nhìn Hiên Viên Hạo, dám đùa cợt với lão nương, ngươi không biết trời cao đất dày ra sao rồi..

– Đừng nhảm nhí, ngươi có ý gì cứ nói ra!

– Ta có ý gì nhỉ?..Nàng chẳng phải muốn ta sủng hạnh một người sao..bây giờ ta đang thực hiện nó đây! – Hiên Viên Hạo nhìn nàng cười nhạt.

-Ngươi như thế là gây thù chuốc họa giáng xuống cho ta! Đừng tưởng ta không biết mưu đồ của ngươi!

-Mưu đồ..nàng nói chuyện hơi quá rồi nhỉ? Ta quan tâm vương phi của mình thì sao lại có mưu đồ!

-Ngươi nói nghe như thâm tình lắm vậy..! – Mộ Dung Nguyệt cầm tách trà lên uống.

Bỗng từ ngoài cửa có người vào cầu kiến, đi vào là Đại Vũ, hộ vệ cận thân của Hiên Viên Thanh. Mộ Dung Nguyệt liền nhìn hắn sáng rỡ lên, Hiên Viên Hạo nhíu mày:

-Theo ý chỉ của vương gia, mời Sát Tôn vương cùng Sát Tôn vương phi, bảy ngày sau đến Cửu Nguyệt hồ, cùng nhau xem tài luyện dược đan! – Đại Vũ cúi đầu.

-Hội luyện dược đan sao? – Mộ Dung Nguyệt nhẩm.

-Được rồi, ngươi trở về báo ta và nàng nhất định sẽ đến! – Hiên Viên Hạo gật đầu.

Sau khi Đại Vũ đi, Tiểu Vân liền giải thích cho nàng nghe:

-Tiểu thư, hội luyện dược đan là do các luyện dược sư đến thi đấu với nhau.. hội này được diễn ra bảy ngày liền, ngày đầu tiên là sẽ được xem tiết mục biểu diễn của luyện dược sư thượng đẳng, sau đó là các luyện dược sư sẽ tham gia thi đấu, ai là quán quân sẽ được vương gia luyện tinh túy đan ban tặng!

-Dĩ nhiên, đại thiếu gia nhiều lần đã là giám khảo xem xét thi đấu đấy ạ! – Tiểu Vân nói.

-Vậy chúng tôi muốn tham gia!

-Thực lực của ngươi thì làm mất mặt bổn vương sao? Ngươi cứ việc đến xem, đừng có nhốn nháo tham gia làm chi! -Hiên Viên Hạo nhìn nàng phán đoán.

-Nếu ta làm được thì sao..ngươi có dám cá cược với ta không? – Mộ Dung Nguyệt đối đầu với hắn.

-Được, nếu ngươi thắng, ta sẽ cho ngươi một nguyện vọng, trừ chuyện ta hưu ngươi thì cứ việc ra điều kiện!

-Được, nhất ngôn cửu đỉnh, bảy ngày sau gặp lại!

Mộ Dung Nguyệt nói xong liền rời đi, nhìn thấy nàng đi ra khỏi phủ, Bạch Hổ liền hiện thân quỳ trước mặt cậu:

-Chủ nhân, ngươi tin nàng ta sẽ không làm được sao?

-Xú nha đầu đó, ta cần phải xem thực lực của ả, làm yêu thì không lo làm yêu mà cứ thích đi lên trần gian giả làm phàm nhân..ả sớm muộn cũng sẽ bị ta đánh bay hồn thôi! – Hiên Viên Hạo nhìn hắn.

-Chủ nhân..dù sao nàng ta cũng không gây hại gì..!

-Bạch Hổ, nhân nhượng với ma quỷ không phải là tác phong của ngươi..chẳng lẽ có nội tình gì? – Hiên Viên Hạo sắc bén.

-Dạ, không! Bạch Hổ nhiều lời xin chủ nhân trách phạt!

-Ngươi lui đi, bổn vương sẽ tịnh tâm tu luyện, bảy ngày sau đến Cửu Nguyệt hồ, ngươi ở lại trong coi vương phủ!

-Dạ!

Mộ Dung Nguyệt vừa tới cổng phủ tướng liền chạy ngay đến Dược Thanh phòng của đại ca:

-Đại ca …!

-Nguyệt nhi..tên Hiên Viên Hạo lại ức hiếp muội sao? – Mộ Phong nhíu mày, dừng lại công việc.

-Không, đại ca, muội nghe nói bảy ngày sau chính là đại hội luyện dược đan mỗi năm chỉ có một lần mà năm nay đặc biệt có tứ ca tham dự đúng không? – Mộ Dung Nguyệt liền ôm lấy tay cậu mà nói.

-Đúng thế, đại hội năm nay hẳn sẽ náo nhiệt hơn mọi năm, muôi cũng đến xem à!

-Đại ca…muội còn biết được đại ca chính là một trong những dược sư thượng đẳng ở đại lục ta..có đại ca như vậy làm muội muội thật là tự hào quá đi! – Nguyệt nhi mỉm cười nũng nịu.

-Không cần tự hào, đại ca dù sao cũng sẽ bảo vệ và yêu thương muội muội mà!

-Thật sao…thế thì đại ca, muội muốn học luyện dược đan!

Mộ Phong giật mình nhìn tiểu muội muội đang làm nũng của mình..sao tiểu nha đầu này có nhã hứng vậy chứ..

-Luyện dược đan không phải muốn học là học đâu..muội phải có cơ duyên với nó cơ! – Mộ Phong nhìn nàng.

-Là muội muội của luyện dược sư thượng đẳng đã là một cơ duyên, là con gái của nữ dược thánh sư lại là một cơ duyên..trong máu muội đây cũng là máu của luyện dược sư đó! – Mộ Dung Nguyệt nhìn cậu.

-Nguyệt nhi…muội có chắc muốn học không..nó không dễ dàng đâu!

-Đại chúng tôi chính là muốn học để tham gia học hỏi!

-Nếu như vậy thì không được, chừng nào qua hội ta sẽ chỉ dạy muội! – Mộ Phong quay mặt đi ra ngoài.

Không nghe tiếng nói lại của tiểu muội hắn, trong lòng Mộ Phong liền có cảm giác áy náy..không chịu được, hắn quay lại thì thấy khuôn mặt nàng đỏ lên, đôi mắt đang rơi từng giọt nước mắt tựa hạt lưu ly trong suốt..liền hoảng hốt:

-Vậy mà..đại ca bảo là thương yêu muội muội..chỉ là nhờ dạy muội thôi mà đã không chịu rồi..muội cũng chẳng thể muốn sống nữa!

-Nguyệt nhi, được rồi, được rồi..ta dạy muội được chưa? – Mộ Phong ôm lấy nàng dỗ dành.

-Muội muội thương đại ca nhất! – Mộ Dung Nguyệt ôm lấy cậu mà cười tươi.

-Nha đầu giảo hoạt này…đây là dược tâm pháp, muội đọc kỹ nó đi, ngày mai ta sẽ dạy muội chế dược đan đơn giản! – Mộ Phong đưa cho nàng một quyển sách.

-A..huynh đang luyện dược đan sao..có thể cho muội xem không?

Mộ Phong mỉm cười nhẹ, chỉ nàng lại ngồi trên ghế rồi mình bước tới bàn xem những dược liệu, chọn ra những thứ thích hợp xong cậu quay người ra cửa phòng, trên tay hiện lên lò luyện đan màu vàng tuyệt mỹ..sau đó hướng tới trước mặt, lập tức lò luyện đan biến lớn ra. Mộ Dung Nguyệt vỗ tay tán dương mỉm cười, Mộ Phong hãnh diện liền tận tâm biểu diễn cho muội muội xem..cơ thể cậu tỏa sáng lên màu vàng nhạt, những dược phẩm lần lượt được đưa vào lò luyện đan.

Mộ Dung Nguyệt chăm chú nhìn chúng tôi cũng nhẩm nhẩm theo cách thức của huynh trưởng vừa làm.. lần lượt đếm từng đợt lửa mạnh nhẹ..thì ra là ba lần mạnh năm lần lửa mạnh..

Thu hồi khí tức, ngọn lửa cũng tắt đi, Mộ Phong mỉm cười, ngón tay hướng lên trên, nắp lò mở ra..liền có ba đan dược cao cấp được tạo ra nằm gọn trong tay cậu.

-Hay quá…đại ca, giỏi quá! – Mộ Dung Nguyện cười tươi vỗ tay tán dương.

-Đây là tinh thể đan cao cấp, muội ăn một viên đi, nó sẽ giúp cho khí tức trên người muội được giải phóng, nội công cũng được tăng lên đáng kể! – Mộ Phong đưa cho nàng ba viên đan dược.

-Sao huynh cho muội tận ba viên..chẳng phải huynh vừa mới luyện ra thôi sao?

-Không sao..được rồi, chúng ta đi đến tiền sảnh trò chuyện với phụ mẫu thôi!

Mộ Dung Nguyệt mỉm cười nhẹ, cất ba đan dược cao cấp vào trong chiếc nhẫn của mình. Được biết chiếc nhẫn của nàng cũng là những tiên phẩm trên tiên giới, chiếc nhẫn có thể chứa bao nhiêu là vật, nó có một không gian vô hạn dùng để chứa đồ..gợi cho Mộ Dung Nguyệt nghĩ ngay đến thứ của thế kỉ 21, chính là chiếc túi thần kì của Đôreamon nha.

Mộ Phong cùng Nguyệt nhi đi đến sảnh điện liền thấy tiếng nói cười đùa của phụ mẫu hai người bèn đi vào hỏi:

-Có chuyện gì mà hai người cười vui vẻ thế? – Mộ Phong mỉm cười.

-À…chỉ là ta nghe nói đại hội luyện đan lần này đặc biệt nhộn nhịp muốn cùng phu nhân đến tìm một vì cô nương nào đó để mà hỏi cưới giúp con! – Mộ Dương cười khẽ.

-Cha…sao..lại đùa như thế! – Mộ Phong lấy quạt che khuôn mặt ửng hồng.

-Thật sao..thế thì cha và nương cứ yên tâm, con cũng sẽ phụ giúp một tay! – Mộ Dung Nguyệt cười khẽ.

-Nha đầu..em muốn ăn đòn!

Cả nhà cứ thế mà cười đùa vui vẻ, cùng nhau quây quần ăn bữa cơm gia đình. Mộ Dung Nguyệt cùng Tiểu Vân quay về Thanh Uyển phòng, vừa vào phòng nàng liền đưa cho Tiểu Vân một viên đan dược mà Mộ Phong cho:

-Cho muội này! Yên tâm, đây là đan dược mà đại ca cho ta! – cô mỉm cười.

-Tiểu thư..thứ trân quý như vậy, nô tì không dám nhận! – Tiểu Vân cúi đầu.

-Ta với người mà còn khách khí, cứ việc cầm lấy đi, sau này ta sẽ thành luyện dược sư thượng đẳng như đại ca, tha hồ chế những viên đan này!

-Tiểu thư..cô định trở thành luyện dược sư thật sao?

-Tất nhiên, sau khi ta thắng trận này, ta liền bảo tên bát đản kia giao ra bí kiếp kiếm pháp! Ta nhất định phải trở nên mạnh mẽ!

-Nhưng, chẳng có mấy ai trong Hàn Tâm quốc vừa là dược sư vừa là hộ pháp sư đâu ạ! – Tiểu Vân lo lắng.

-Thế ở trong vương quốc ta đã có bao nhiêu người rồi? – Mộ Dung Nguyệt nhìn nàng tò mò.

-Hình như là bốn người, trong đó có tứ vương gia Hiên Viên Thanh, Mộ đại thiếu gia Mộ Phong, Bạch gia công tử Bạch Phong và còn một người nữa là ai thì đến giờ vẫn chưa ai biết rõ vì người này đã không đến Hội Dược Vệ Sư đã được 5 năm rồi! – Tiểu Vân thành thật trả lời.

-Thì ra là thế..hèn chi ta thấy tên Hiên Viên Hạo rất kính trọng tứ ca!

-Điều đó là tất nhiên, vì họ là đồng môn của nhau mà!

-Hóa ra là thế, được rồi, muội về phòng nghỉ ngơi đi.. ngày mai đánh thức ta sớm để đến Dược Thanh phòng của đại ca!

-Dạ!

Tiểu Vân cúi đầu rời đi. Mộ Dung Nguyệt trầm tư rồi cho viên đan vào miệng, nàng ngồi ngay ngắn trên giường, tịnh tâm cực độ…trong người nàng lập tức có luồng khí đã thông kinh mạch, khí tức trên cơ thể cũng được giải phóng, nội công trên người cũng tăng lên đôi phần.

Khi nàng mở mắt ra thì thấy ngay Huyền Vũ đang ngồi trên ghế nằm nhàn nhã ăn táo, khá giật mình nàng liền hỏi:

-Sao ngươi xuất hiện đột ngột thế hả?

-Chủ nhân..sao ngươi không bảo Thái Bạch lão gia chỉ dạy ngươi luyện đan..dù sao nếu lão ra tay thì không những đã thông kinh mạch ngươi mà còn giúp cho tiên lực ngươi được giải phóng luyện ra được những tiên đan rồi! – Huyền Vũ nhìn nàng.

-Ngươi tưởng ta không muốn sao..chỉ là bây giờ cả thân thể này ta còn chưa kiểm soát được ổn định thì lấy ra đâu có thể kiểm soát được tiên lực như lúc trước.. ngươi chưa nghe qua “Chậm mà chắc” à! – Mộ Dung Nguyệt liếc nhìn hắn.

-Ta chỉ thấy là hình như tên vương gia kia đang có ý định đánh phá hồn phách của ngươi thôi.. mà thôi dù sao nguyên thần của ngươi được bảo vệ tốt mà! Còn đây là Tuệ Tinh đan, ăn nó vào, trí tuệ ngươi sẽ được thông suốt, những tâm pháp cũng được học nhanh hơn bình thường! – cậu đưa viên đan dược cho nàng.

-Tuệ tinh đan chẳng phải là tiên đan sao..ngươi trộm của Thái Bạch lão à! – cô cười khẽ cho viên đan vào miệng.

-Suy nghĩ ngu xuẩn.. được rồi đấy, lần này ngươi đi đến Cửu Nguyệt hồ, e rằng sẽ gặp nhiều cường địch, đây là trường tiên mà Thái thượng lão quân giữ cho ngươi..sử dụng cho tốt!

Huyền Vũ nói xong liền đưa trường tiên cho nàng, chiếc roi màu đỏ rực thật đẹp mắt. Mộ Dung Nguyệt mỉm cười cầm lấy quyển sách lật xem mà đọc…Hiên Viên Hạo, ngươi cứ chờ thua đi.